LA CHICA JUGANDO CON LETRAS ESTÁ EN RECONSTRUCCIÓN


Ahora mismo sólo tomé el boli para escribir por necesidad de jugar, porque de tanto tema no sé ni de qué hablar.

Pensé en pensar antes de escribir, pero la música me obligó a abrir la libreta y de repente, sin darme mucha cuenta ya estaba escribiendo esto.

Tela hay mucha…

Una familia que aún no digiere una ausencia que sólo parece seguir creciendo, la tía se fue hace 3 semanas, casi 1 mes y aun cuando todos nos sentamos en las noches a hablar de todo y nada, su presencia se extraña, se siente un vacío enorme en todos los espacios que han quedado incompletos.  Es algo realmente increíble, como todos hemos tenido que continuar atravesando días sin sus abrazos, sus palabras, sus consejos, su voz, su pelo, sus ojos, todo lo que su grandeza era.  Aún escucho en mi mente su voz, me despido de ella en las noches, en las mañanas antes de salir de trabajar, siento su olor en los objetos que de ella ahora uso y me estremezco cada que siento que me robaron con una aspiradora todo lo que tenía por dentro y me dejaron sólo con un enorme vacío adentro .

No entiendo muchas cosas de la vida, intento seguir “haciéndome la loca”, pero me siento posponiendo lo que siento, pienso, todo.

Esto es una mierda, no miento cuando digo que me siento anestesiada, aunque a veces lo único que me gustaría es tirarme en una playa y abrir mi pecho y dejar salir todo este taco que se me creó cuando mi tía se puso mal y que se apoderó de mi cuando murió, y ahora es más grande que yo y a veces lo siento palpitar dentro de mi reclamando que me desahogue.

Hace tiempo en mi mente paseaban duendes, flores, hadas, unicornios, gnomos, enanitos de colores, dulces soñados y todo un mundo repleto de maravillas, algo mágico, muchos encantamientos, princesas, castillos, estrellas, Lunas, Soles y todo lo atractivo que pudiera uno mantener en su propio universo mental.

Hoy, en medio de la nada y el vacío latente y causante de delirios me pregunto, ¿dónde están?, ¿a dónde se han ido? O ¿acaso están todos dormidos esperando que mi mente y mis letras les devuelvan la vida?

N
Nguyễn Phú Cường

Cuộc sống đôi lúc không như chúng ta mong muốn nhưng đừng buồn, đừng suy nghĩ nhiều quá mà hãy tiếp tục đứng lên và chiến đấu tiếp vì tương lai của chính mình nhé!

No hay comentarios:
1. Chèn ảnh: [img]Link ảnh[/img]
2. Chèn video: [youtube]ID Video[/youtube]
Hướng dẫn lấy ID Video từ Youtube

Ví dụ video có link trực tiếp: https://www.youtube.com/watch?v=BUaLnDL3f-M, ta sẽ lấy BUaLnDL3f-M và thay vào vị trí ID Video ở cú pháp trên.

Nội quy chung Phú Cường Blogger

1. Bài viết đều tự tay tác giả viết nên nếu có ý định copy xin hãy ghi nguồn bài viết đó.
2. Template được lên ý tưởng và thiết kế bởi Phú Cường Blogger vì vậy tuyệt đối không tự ý RIP Template hoặc lấy và dùng từ những nguồn ăn cắp khác khi tác giả chưa share công khai. Nếu tôn trọng mình thì bạn có thể trao đổi mua template tại fb Nguyễn Phú Cường.
3. Không được spam dưới mọi hình thức và đưa ra những bình luận xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người khác (những bình luận vi phạm sẽ bị xóa).

Đang cập nhật thêm nội quy...

- Blog: Phú Cường Blogger - Life Is Share
- Thành lập: 22/09/2017
- Nội dung: Blog chủ yếu viết về những tâm tư, tình cảm và những điều xung quanh cuộc sống của tác giả. Ngoài ra, blog thi thoảng còn chia sẻ một vài thủ thuật về Blogspot, share ảnh đẹp, tin tức về Team Solomid...
- Tác giả blog: Nguyễn Phú Cường hiện đang là sinh viên năm cuối ngành Điện tử - Viễn thông trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.
- Template: Twitter Template Version 4.5 By Phú Cường Blogger.

Lời cuối chúc các bạn có những phút giây thật vui vẻ và ý nghĩa tại blog nhé!