LA CHICA JUGANDO CON LETRAS ESTÁ EN RECONSTRUCCIÓN

Un montón de estrellas que se conectan y bailan, un ruido blanco que siempre te acompaña, un bultico color adictivo café que baila sensualmente de un lado a otro, pica un ojo y sonríe, haciéndome sentir que el suelo es movedizo, que mis piernas son de plastilina y todo mi cuerpo se derrite.

Una energía angustiosa que grita fuerte aunque no habla, un corazón que en su arritmia se hace sentir, un cuerpo que desfallece ante los miedos infundados, tan estúpidos como la humanidad, tan reales como la maldad.

Una esperanza puesta en el mar, unas ganas que nunca paran de luchar para conseguir ser notadas y opacar a los demás. Un "pasito a pasito" como mantra, un llamado a mi eterna libertad.

No es pánico a la vida, es pánico a defraudar. ¿Defraudar a quién si ya nadie se sienta a esperar? Calma, calma, finalmente todo tiene que encajar.

Abrir los ojos, temblar, llorar, sonreír, respirar, principalmente respirar. Un minuto tras otro, no pensar más allá. El futuro es sólo oscuro, un cúmulo de incertidumbre que no quiero desentrañar. El futuro es sólo sumatoria de presente. El presente es este minuto, no el próximo, no el que acaba de pasar.

En este minuto escribo, en el que viene ya no sé, tal vez ir a nadar al mar, tomar algo tranquilo, caminar o sólo respirar. Si respirando te gastas la vida, ¿de qué vale lo demás?

Estás sentada en un sueño, un sueño que se va haciendo realidad. Abre los ojos, sonríe, respira profundo y conéctate al Universo, da las gracias y dedícate a continuar.

Día de nubes, día de agua, día de tranquilidad. Baja tus propias expectativas, tu vida es envidiable la verdad.

Nadie espera nada de nadie más que construya y busque su propia felicidad. Si no es así ya se estrellarán. No hay libreto, no hay manual, te respondes a ti misma, calma que lo vas a lograr.

¿Lograr qué? Tranquilidad.
Miro a mi hija, ella es calma, alegría y paz. "Ser como ella cree que soy", dicen que es lo que uno debe ser. Vaya locura.
Tranquilidad, gratitud, plenitud, valorar.

Quisiera hablar con el amor, cariño mío, ¿cómo estás?
Anoche en la tormenta me soñé estar a su lado, abrazar su cuerpecito y en sus ojos ver mi seguridad.

Amor, gracias, te amo.

Deadlines, es hora de sentarme a trabajar.

N
Nguyễn Phú Cường

Cuộc sống đôi lúc không như chúng ta mong muốn nhưng đừng buồn, đừng suy nghĩ nhiều quá mà hãy tiếp tục đứng lên và chiến đấu tiếp vì tương lai của chính mình nhé!

No hay comentarios:
1. Chèn ảnh: [img]Link ảnh[/img]
2. Chèn video: [youtube]ID Video[/youtube]
Hướng dẫn lấy ID Video từ Youtube

Ví dụ video có link trực tiếp: https://www.youtube.com/watch?v=BUaLnDL3f-M, ta sẽ lấy BUaLnDL3f-M và thay vào vị trí ID Video ở cú pháp trên.

Nội quy chung Phú Cường Blogger

1. Bài viết đều tự tay tác giả viết nên nếu có ý định copy xin hãy ghi nguồn bài viết đó.
2. Template được lên ý tưởng và thiết kế bởi Phú Cường Blogger vì vậy tuyệt đối không tự ý RIP Template hoặc lấy và dùng từ những nguồn ăn cắp khác khi tác giả chưa share công khai. Nếu tôn trọng mình thì bạn có thể trao đổi mua template tại fb Nguyễn Phú Cường.
3. Không được spam dưới mọi hình thức và đưa ra những bình luận xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người khác (những bình luận vi phạm sẽ bị xóa).

Đang cập nhật thêm nội quy...

- Blog: Phú Cường Blogger - Life Is Share
- Thành lập: 22/09/2017
- Nội dung: Blog chủ yếu viết về những tâm tư, tình cảm và những điều xung quanh cuộc sống của tác giả. Ngoài ra, blog thi thoảng còn chia sẻ một vài thủ thuật về Blogspot, share ảnh đẹp, tin tức về Team Solomid...
- Tác giả blog: Nguyễn Phú Cường hiện đang là sinh viên năm cuối ngành Điện tử - Viễn thông trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.
- Template: Twitter Template Version 4.5 By Phú Cường Blogger.

Lời cuối chúc các bạn có những phút giây thật vui vẻ và ý nghĩa tại blog nhé!